mày không đi anh vác mày đi
Đi bộ nhẹ nhàng 5-7"/ngày để hỗ trợ lưu thông chi dưới. Không khuân vác nặng, làm việc quá sức trong 2- 4 tuần. Cẩn trọng khi tắm nước nóng, dùng máy sấy và lược vì dễ làm hỏng da. Uống đủ nước để giúp cơ thể cân bằng trạng thái (nước lọc, ép hoa quả, sinh
Dù đeo khẩu trang và đội mũ, nhưng phần lộ ra bên ngoài cũng đủ thu hút sự chú ý, không hổ danh là người có vẻ ngoài "360 độ không góc chết" mà trên mạng đồn thổi. Sau khi lấy lại bình tĩnh, Hình U lặp lại một lần nữa: "Cảm ơn.". Vài giây do dự đó đã bị
" Im ngay, mày không đi anh vác mày đi đấy. " Xời, cái câu này tôi nghe muốn mòn lỗ tai luôn rồi. Tuổi đâu mà vác được tôi cơ chứ. Tôi vẫn ngang ngạnh ngọ nguậy cánh tay. Anh Tí đột nhiên dừng lại xoay người làm tôi mất đà, đâm sầm vào ngực anh ấy. " Oái, anh bị hâm à? " "." Tôi cảm giác có gì đókhông ổn, bẽn lẽn ngước lên hé mắt nhìn anh Tí.
Huống chi anh cũng không muốn nói "Anh cảm thấy trước đây em ngờ nghệch vô dụng, còn bây giờ lại sành sỏi và hư vinh", bởi những lời này nghe ra chẳng phải ưu điểm gì, vì thế anh bèn đưa tay nhìn đồng hồ:-Anh phải đi rồi, lát nữa còn phải về bệnh viện họp nữa.
Theo các bác có nên đi không ạ, tiền bạc không phải vấn đề nhưng cảm thấy bị bóc lột sao ấy. donquixotehn. thì cứ vào thử 1 tuần, nếu cảm thấy bản thân có zá trị cống hiến ra sản phẩm thì mạnh dạn đề xuất trợ cấp. Voz nát. K lương thì khó trụ lại lắm, sáng ra
Wo Soll Ich Einen Mann Kennenlernen. Một câu chuyện tình yêu của một cặp thanh mai trúc mã. Liệu rằng sau tất cả họ có thể đến được với nhau? Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện đời này có nhiều điều thật lạ, lạ lắm...Rõ ràng sinh ra tôi với thân phận là một đứa con gái, chẳng hiểu sao lại toàn bị hiểu nhầm là con trai. Thậm chí, có lần một chú ở xa về vô nhà tôi chơi, chú ấy nhìn thấy tôi liền hỏi bố tôi rằng "Nhà anh đẻ được thằng cu này lúc nào thế?"Tôi năm nay đã học lớp hai rồi, cũng biết suy nghĩ chứ bộ, cho nên cũng cảm thấy hơi ức chế một chút. Nhưng cũng không thể trách chú ấy được, tại vì tôi toàn mặc đồ con trai, để tóc con trai, lại vừa đen vừa diện nhà tôi có một căn nhà khá là to và khang trang. Trong nhà đấy có hai anh em một trai một gái. Tôi cũng chẳng biết tên thật của họ là gì, chỉ nghe mọi người gọi là Tí với Tũn. Anh Tí bằng tuổi tôi, còn Tũn thì nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Sở dĩ tôi gọi anh Tí là anh trong khi anh ấy bằng tuổi tôi là vì có một hôm, tôi đang cùng anh ấy ngồi xem phim, đột nhiên anh Tí quay sang nói với tôi rằng "Từ giờ mày phải gọi anh là anh."Miệng đang nhồm nhoàm nhai bim bim, nghe anh Tí nói thế tôi vô cùng ngạc nhiên, quay sang tròn mắt nhìn anh ấy. Hình như có gì đó sai sai?"Cô giáo nói bạn học bằng lớp thì gọi bạn hoặc tên thôi."Nghe tôi nói xong, anh Tí ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi lại gần bảo "Mày đi lại đây!" sau đó đứng thẳng dậy cạnh bên tôi, đưa tay so đầu tôi ngang qua người anh ấy."Thấy gì chưa? Anh cao hơn mày cả một cái đầu. Mày lùn hơn anh nên nhỏ hơn. Người cao đương nhiên lúc nào cũng là người lớn hơn, mày phải gọi bằng anh."Tôi khẽ lúc lắc cái đầu suy nghĩ, thấy anh ấy nói vậy có vẻ cũng đúng nên tin đi học bằng phương tiện xe hai cẳng. Bình thường tôi hay đi một mình, và hôm nay cũng bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi lại đi về một mình. Vừa về đến ngõ nhà ông Trường trong xóm thì gặp một con chó rõ to, nó cứ gầm gừ, nhỏ dãi nhìn tôi thèm thuồng làm tôi sợ chết đứng một chỗ không dám nhúc nhích, nhắm tịt mắt chờ chết. Không phải tôi sợ đâu nhá, tại vì con chó đó nó to hơn tôi thôi chứ nó mà nhỏ hơn tôi là nó xác định với tôi rồi. Lúc sau chỉ nghe ẳng một cái, kèm theo một giọng nói vang lên "Cái con Ba Gang này, có con chó cũng sợ. Đi về!"Ba Gang là biệt danh anh Tí đặt cho tôi. Tại anh ấy bảo đưa tay lên đo người tôi vừa được ba gang. Lúc đó tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy luôn. Khoảnh khắc trông thấy anh ấy, tim tôi đã bị lệch đi mấy nhịp, cũng may là chưa ngừng thở nếu không đã lăn ra đó mà chết rồi. Anh Tí đẹp trai lắm, đẹp chết người luôn. Tôi cứ đứng ngẩn tò te ra đó, tròn mắt mà chăm chú nhìn ngắm anh ấy. Tới khi bị anh ấy bước đến cốc cho một phát vào trán mới giật mình, nhăn nhó vì Tí xoay người đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau về đến tận nhà. Lúc định đi vào thì đột nhiên anh ấy gọi lại bảo "Từ mai đi học mày chờ anh đi, lúc về chờ anh về."Tôi hơi ngạc nhiên, lúc trước tôi xin đi chung với anh ấy thì anh ấy không cho, bảo đi chung với tôi bị mất màu. Tôi còn nhỏ nên cũng chẳng hiểu mất màu là cái gì. Anh ấy không chịu tôi cũng chẳng thèm xin nữa. Thế là ngày nào tôi cũng đi học một mình. Đôi khi tôi thấy anh ấy đi ngay đằng sau cách một đoạn khá xa. Những lúc ấy tôi rất muốn đi chậm lại để chờ, nhưng sợ anh ấy bị mất màu nên thôi. Vậy mà hôm nay lại kêu từ giờ chờ anh ấy đi chung, anh ấy không sợ bị mất màu nữa sao?"Sao lại phải chờ anh ạ? Thôi, em sợ anh bị mất màu."Anh ấy nhìn tôi khinh khỉnh đáp lại "Tại mày xấu quá, con chó nó tưởng mày giống củ khoai nên sẽ nuốt mày vào bụng đấy. Đi với anh nó thấy anh đẹp trai nó sợ nên sẽ tự động bỏ chạy thôi."Trông cái bộ mặt của anh ấy cứ vênh váo lên như thế thực sự rất đáng ghét. Nhưng biết sao giờ, tôi lại sợ con chó nhà ông Trường hơn nên gật đầu cái rụp. Vậy là ngày nào tôi và anh Tí cũng đi học chung với nhau. Mà có cái anh Tí thuộc thể loại mà bọn con gái bây giờ hay gọi là "soái ca lạnh lùng" ấy, cho nên anh ấy vô cùng kiệm lời. Có khi suốt quãng đường đi đi về về cũng chẳng ho he nửa lời. Chẳng biết ai thích thú cái bộ mặt đưa đám ấy chứ riêng tôi, tôi không ưa chút nào. Nhìn chỉ muốn đấm một phát cho xịt xóm tôi có một cái chị lớn tuổi rồi. Nghe mọi người bảo chị ấy bị bệnh Đao hay Tớc Nơ gì đấy nên trông sợ lắm. Mỗi lần đi ngang chỗ chị đấy hay đứng để về là tôi sợ thót tim. Vậy mà anh Tí không sợ chút nào, còn rủ tôi chọc phá chị ấy nữa. Con chuột nhắt như tôi thì làm gì có lá gan mà đi chọc, nhìn thôi đã muốn tè ra quần. Tôi liền lắc đầu từ chối. Nhưng mà anh Tí, anh ấy dám lôi con chó ra để uy hiếp tôi, nói tôi mà không đồng ý thì sau này sẽ bỏ mặc tôi cho con chó đấy nuốt luôn. Tôi biết tôi xấu, và tôi sợ con chó nó tưởng tôi là củ khoai nên sẽ nuốt tôi vào bụng mất. Vậy là tôi bất đắc dĩ phải gật đầu. Buổi tan học hôm sau đó, anh ấy đứng chờ tôi ngay cửa lớp. Tôi vừa lú đầu ra là bị anh ấy tóm đi luôn."Anh ơi, hay thôi đi em sợ lắm!""Đúng là cái đồ chết nhát!""Nhưng em... ""Không nhưng nhị gì hết. Mày không đi, lát anh ném mày cho con đấy bắt đi luôn."Mặt tôi méo xệch, đứng sau lưng anh Tí mà tay chân run lẩy bẩy. Anh ấy quay ngoắt sang nhìn tôi khinh thường "Mày sợ cái gì? Có anh ở đây còn sợ. Cứ đi theo anh."Quả thật là lời nói của anh lúc đấy vô cùng có trọng lượng. Tôi mặc dù sợ thật nhưng đi thì vẫn địch đã xuất hiện ngay trước mắt. Không phải tôi có ý chê bai mấy người bị bệnh ấy đâu, nhưng thực sự là trông họ tởm lắm. Răng chị đấy đen sì, hô ra ngoài cả một khúc dài, còn ghê hơn cả Tô răng hô trong phim Hoàng Phi Hồng luôn. Ai xem phim này rồi sẽ biết độ hô răng của anh ấy. Miệng chị ấy thì ôi thôi, nước dãi nó cứ lũ lượt tuôn xuống trông buồn nôn luôn. Móng tay chị ấy dài ngoằng, đen thùi lùi như mấy bà yêu tinh trong phim ấy. Trên người thì lấm lấm lem lem nhìn sợ chết được. Vừa mới nhìn thấy, tôi liền chôn chân tại chỗ, mặt mày biến sắc Tí cầm trên tay mấy cái vỏ kẹo, sau đó nhặt đá dưới chân nhét vào rồi gói lại. Anh ấy dẫn tôi đi lướt qua chị kia rồi kêu tôi đứng yên đấy. Sau đó anh ấy quay lại, đưa mấy cục kẹo giả cho chị đấy. Tay chị đấy vừa cầm kẹo lên đã nghe anh Tí hô to "Chạy mau!"Tôi nghe thấy tiếng hô vội xoay người chạy bạt mạng. Chị kia hình như biết mình bị lừa nên giơ hai bộ móng vuốt dài ngoằng ra chạy đuổi theo hai người chúng tôi, vừa chạy vừa rên rỉ cái gì đấy nghe mà rợn cả tóc gáy. Tôi chạy trước, vậy mà sau đó anh Tí lại vụt lên chạy qua mặt tôi. Được một đoạn, tôi mệt quá mới đứng lại thở hồng hộc. Trời thì nắng gắt, mồ hôi mồ kê cứ thế tuôn ra như mưa, cổ họng khô đắng. Xoay người lại phía sau, tôi thấy cái chị kia đã chạy tới ngay sau lưng. Tôi vừa mệt vừa sợ, mặt méo xệch, mắt đỏ hoe bắt đầu rỉ nước."Còn đứng đó làm gì? Chạy mau đi con Ba Gang kia!"Anh Tí ở đằng trước hét lên gọi tôi. Nhưng tôi mệt quá rồi, chân nhấc không nổi nữa. Mà cái chị răng hô đen sì kia sắp chạy tới chỗ tôi, vậy là tôi bắt đầu mếu máo khóc "Anh ơi cứu em với. Huhu!"Tôi vừa khóc vừa nhìn anh Tí như cầu cứu. Thấy thế, anh ấy liền quay lại, túm cổ tay tôi lôi đi. Tôi bị anh Tí lôi đi, nước mắt giàn dụa, lem nhem hết cả khuôn mặt. Về tới cửa nhà, tôi vẫn còn cảm thấy sợ hãi, lại khóc to hơn. Anh Tí thấy tôi như thế hình như cũng thấy tội tội mới dỗ, đưa tay quẹt nước mắt cho tôi, còn kéo mấy cọng tóc đang bết dính trên mặt của tôi sang một bên, quẹt luôn mấy giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán tôi. Anh ấy chép miệng nhìn tôi nói "Thôi mày nín đi. Đã xấu rồi mà còn khóc lóc trông phát ớn. Nhìn chả khác gì con mụ lúc nãy."Tôi nghe thấy vậy thì càng khóc to hơn. Anh Tí chỉ biết lắc đầu nhìn tôi, sau đó chạy vào nhà. Lát sau đi ra, tôi thấy tay anh ấy cầm một nắm kẹo dẻo. Bóc ra một cục, anh ấy nhét luôn vào miệng tôi. Bị cục kẹo chặn trong miệng, tôi ngưng khóc, bặm môi ngậm cục kẹo một cách ngon lành."Cho mày hết đấy, đúng là cái đồ hăm ăn. Thôi đi về rửa mặt đi, trông phát ớn lên được."Bị anh Tí chê, mặt tôi lại méo xệch. Cầm mấy cục kẹo trên tay, tôi lủi thủi xoay người bước vào các bạn đón đọc Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi của tác giả Vân Jibi.
Tình cảm chẳng thể giả dối ~~~~~~ Sau hôm đó, tôi xin nghỉ học một buổi. Tôi không có tinh thần để đi học, lên lớp lại sợ không biết đối diện với bọn kia như thế nào. Hơn hết, tôi sợ nhìn thấy anh Tí. Tôi nhớ hôm ấy, tôi đã lao ra khỏi đó rồi cứ chạy mãi. Tôi khóc, khóc rất nhiều. Tôi còn hi vọng anh ấy sẽ chạy theo tôi. Chỉ cần anh ấy chạy theo tôi thôi thì tôi sẽ ôm chầm lấy anh mà quên đi tất cả. Nhưng không, anh ấy không hề chạy theo tôi. Tôi thấy mình cứ như một con ngốc. Có lẽ anh ấy không thích tôi, chỉ xem tôi như một con ngốc không hơn không kém, rồi cứ thế chế nhạo tôi, đem tôi ra làm trò tiêu khiển. Thời gian sau đó đối với tôi vô cùng kinh khủng. Tôi buồn, vừa buồn vừa tủi. Tôi cứ như đứa mất hồn, thơ thơ thẩn thẩn. Đầu óc trống rỗng không nghĩ được bất cứ thứ gì, cũng không có tâm trạng làm gì, không muốn gặp ai. Một đứa mạnh mẽ như tôi đây mà bây giờ hễ cứ ngồi một mình là nước mắt lại tự động tuôn ra. Tại sao, tại sao lại ra nông nỗi này? Dạo này tôi đi học rất sớm. Tôi cũng không nhờ anh đẹp trai chở đi nữa. Lúc này tôi cũng không muốn gặp anh ấy. Tôi gọi thằng Khánh, ngày nào nó cũng qua rước tôi đi học từ mờ sáng, lúc về cũng chờ học sinh trong trường về hết, không còn một bóng người tôi với nó mới về. Tôi ít nói hơn, ít cười hơn. Tôi chuyển xuống bàn chót ngồi, kêu thằng Khánh với thằng Mập lên chỗ của tôi. Tôi sợ, sợ qua ô cửa sổ kia, tôi lại nhìn thấy anh Tí. Anh ấy đã nói tôi biến đi, đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa. Và tôi đã làm như thế. Suốt một tuần đó tôi không nhìn thấy anh Tí. Lâu lâu không kìm lòng được tôi cũng len lén nhìn lên lầu nhưng không thấy bóng dáng anh ấy. Chắc anh ấy ngồi trong lớp không ra ngoài. Tôi sụt kí, sụt hẳn mấy kí luôn. Mấy thằng trong lớp thấy tôi buồn nên mới kiếm trò chọc phá cho tôi vui. Nhưng tôi vẫn không cười nổi. Bọn nó bảo tự nhiên gầy đi nhìn xinh hơn hẳn. Cũng đúng thôi, trước giờ có người cứ ép ăn, không ăn thì dọa tống vô họng, nhét vô họng. Có người hở ra là mua đồ ăn cho ăn, đòi ăn gì là có cái đó ăn hỏi sao không béo. Bây giờ không còn người đó nữa, tôi cũng không muốn ăn nữa. Tôi lại nghĩ tới anh Tí rồi, đã dặn là không được nhắc tới anh ấy rồi cơ mà. "Sếp, sao thế?" Thằng Bống ngồi trước mặt tôi buồn buồn. "Không sao!" "Xin lỗi, là do tao. Lẽ ra tao không nên kêu mày làm vậy!" "Không phải lỗi của mày. Chắc tao với anh ấy không có duyên. Vui lên đi, buồn gì mà buồn." Tôi vỗ vai nó nặn ra một nụ cười. Nó thấy tôi cười nên cũng cười lại. Nó về chỗ ngồi, khuôn mặt tôi lại trở về trạng thái cũ, ngồi đờ đẫn ra đó, không có lấy một chút sức sống. "Thảo Huyền, lên bảng làm bài này cho cô." "Sếp! Sếp!" Tôi giật mình, ngơ ngác nhìn xung quanh. "Cô gọi lên bảng kìa!" Bên cạnh vang lên giọng nói mới khiến tôi kịp hiểu ra. "À...ừ!" Tôi thất thần đứng dậy đi lên bảng. Vừa nhích người ra khỏi ghế, tự nhiên tôi thấy hơi chóng mắt, cả người nhũn ra, té nghiêng sang một bên rồi đổ rạp xuống đất. Tôi thấy khung cảnh trước mắt cứ nhoè đi, nghe như có ai đó đang gọi mình.
Trên đời này có nhiều điều thật lạ, lạ lắm...Rõ ràng sinh ra tôi với thân phận là một đứa con gái, chẳng hiểu sao lại toàn bị hiểu nhầm là con trai. Thậm chí, có lần một chú ở xa về vô nhà tôi chơi, chú ấy nhìn thấy tôi liền hỏi bố tôi rằng "Nhà anh đẻ được thằng cu này lúc nào thế?"Tôi năm nay đã học lớp hai rồi, cũng biết suy nghĩ chứ bộ, cho nên cũng cảm thấy hơi ức chế một chút. Nhưng cũng không thể trách chú ấy được, tại vì tôi toàn mặc đồ con trai, để tóc con trai, lại vừa đen vừa diện nhà tôi có một căn nhà khá là to và khang trang. Trong nhà đấy có hai anh em một trai một gái. Tôi cũng chẳng biết tên thật của họ là gì, chỉ nghe mọi người gọi là Tí với Tũn. Anh Tí bằng tuổi tôi, còn Tũn thì nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Sở dĩ tôi gọi anh Tí là anh trong khi anh ấy bằng tuổi tôi là vì có một hôm, tôi đang cùng anh ấy ngồi xem phim, đột nhiên anh Tí quay sang nói với tôi rằng "Từ giờ mày phải gọi anh là anh."Miệng đang nhồm nhoàm nhai bim bim, nghe anh Tí nói thế tôi vô cùng ngạc nhiên, quay sang tròn mắt nhìn anh ấy. Hình như có gì đó sai sai?"Cô giáo nói bạn học bằng lớp thì gọi bạn hoặc tên thôi."Nghe tôi nói xong, anh Tí ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi lại gần bảo "Mày đi lại đây!" sau đó đứng thẳng dậy cạnh bên tôi, đưa tay so đầu tôi ngang qua người anh ấy."Thấy gì chưa? Anh cao hơn mày cả một cái đầu. Mày lùn hơn anh nên nhỏ hơn. Người cao đương nhiên lúc nào cũng là người lớn hơn, mày phải gọi bằng anh."Tôi khẽ lúc lắc cái đầu suy nghĩ, thấy anh ấy nói vậy có vẻ cũng đúng nên tin đi học bằng phương tiện xe hai cẳng. Bình thường tôi hay đi một mình, và hôm nay cũng bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi lại đi về một mình. Vừa về đến ngõ nhà ông Trường trong xóm thì gặp một con chó rõ to, nó cứ gầm gừ, nhỏ dãi nhìn tôi thèm thuồng làm tôi sợ chết đứng một chỗ không dám nhúc nhích, nhắm tịt mắt chờ chết. Không phải tôi sợ đâu nhá, tại vì con chó đó nó to hơn tôi thôi chứ nó mà nhỏ hơn tôi là nó xác định với tôi rồi. Lúc sau chỉ nghe ẳng một cái, kèm theo một giọng nói vang lên "Cái con Ba Gang này, có con chó cũng sợ. Đi về!"Ba Gang là biệt danh anh Tí đặt cho tôi. Tại anh ấy bảo đưa tay lên đo người tôi vừa được ba gang. Lúc đó tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy luôn. Khoảnh khắc trông thấy anh ấy, tim tôi đã bị lệch đi mấy nhịp, cũng may là chưa ngừng thở nếu không đã lăn ra đó mà chết rồi. Anh Tí đẹp trai lắm, đẹp chết người luôn. Tôi cứ đứng ngẩn tò te ra đó, tròn mắt mà chăm chú nhìn ngắm anh ấy. Tới khi bị anh ấy bước đến cốc cho một phát vào trán mới giật mình, nhăn nhó vì Tí xoay người đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau về đến tận nhà. Lúc định đi vào thì đột nhiên anh ấy gọi lại bảo "Từ mai đi học mày chờ anh đi, lúc về chờ anh về."Tôi hơi ngạc nhiên, lúc trước tôi xin đi chung với anh ấy thì anh ấy không cho, bảo đi chung với tôi bị mất màu. Tôi còn nhỏ nên cũng chẳng hiểu mất màu là cái gì. Anh ấy không chịu tôi cũng chẳng thèm xin nữa. Thế là ngày nào tôi cũng đi học một mình. Đôi khi tôi thấy anh ấy đi ngay đằng sau cách một đoạn khá xa. Những lúc ấy tôi rất muốn đi chậm lại để chờ, nhưng sợ anh ấy bị mất màu nên thôi. Vậy mà hôm nay lại kêu từ giờ chờ anh ấy đi chung, anh ấy không sợ bị mất màu nữa sao?"Sao lại phải chờ anh ạ? Thôi, em sợ anh bị mất màu."Anh ấy nhìn tôi khinh khỉnh đáp lại "Tại mày xấu quá, con chó nó tưởng mày giống củ khoai nên sẽ nuốt mày vào bụng đấy. Đi với anh nó thấy anh đẹp trai nó sợ nên sẽ tự động bỏ chạy thôi."Trông cái bộ mặt của anh ấy cứ vênh váo lên như thế thực sự rất đáng ghét. Nhưng biết sao giờ, tôi lại sợ con chó nhà ông Trường hơn nên gật đầu cái rụp. Vậy là ngày nào tôi và anh Tí cũng đi học chung với nhau. Mà có cái anh Tí thuộc thể loại mà bọn con gái bây giờ hay gọi là "soái ca lạnh lùng" ấy, cho nên anh ấy vô cùng kiệm lời. Có khi suốt quãng đường đi đi về về cũng chẳng ho he nửa lời. Chẳng biết ai thích thú cái bộ mặt đưa đám ấy chứ riêng tôi, tôi không ưa chút nào. Nhìn chỉ muốn đấm một phát cho xịt xóm tôi có một cái chị lớn tuổi rồi. Nghe mọi người bảo chị ấy bị bệnh Đao hay Tớc Nơ gì đấy nên trông sợ lắm. Mỗi lần đi ngang chỗ chị đấy hay đứng để về là tôi sợ thót tim. Vậy mà anh Tí không sợ chút nào, còn rủ tôi chọc phá chị ấy nữa. Con chuột nhắt như tôi thì làm gì có lá gan mà đi chọc, nhìn thôi đã muốn tè ra quần. Tôi liền lắc đầu từ chối. Nhưng mà anh Tí, anh ấy dám lôi con chó ra để uy hiếp tôi, nói tôi mà không đồng ý thì sau này sẽ bỏ mặc tôi cho con chó đấy nuốt luôn. Tôi biết tôi xấu, và tôi sợ con chó nó tưởng tôi là củ khoai nên sẽ nuốt tôi vào bụng mất. Vậy là tôi bất đắc dĩ phải gật đầu. Buổi tan học hôm sau đó, anh ấy đứng chờ tôi ngay cửa lớp. Tôi vừa lú đầu ra là bị anh ấy tóm đi luôn."Anh ơi, hay thôi đi em sợ lắm!""Đúng là cái đồ chết nhát!""Nhưng em... ""Không nhưng nhị gì hết. Mày không đi, lát anh ném mày cho con đấy bắt đi luôn."Mặt tôi méo xệch, đứng sau lưng anh Tí mà tay chân run lẩy bẩy. Anh ấy quay ngoắt sang nhìn tôi khinh thường "Mày sợ cái gì? Có anh ở đây còn sợ. Cứ đi theo anh."Quả thật là lời nói của anh lúc đấy vô cùng có trọng lượng. Tôi mặc dù sợ thật nhưng đi thì vẫn địch đã xuất hiện ngay trước mắt. Không phải tôi có ý chê bai mấy người bị bệnh ấy đâu, nhưng thực sự là trông họ tởm lắm. Răng chị đấy đen sì, hô ra ngoài cả một khúc dài, còn ghê hơn cả Tô răng hô trong phim Hoàng Phi Hồng luôn. Ai xem phim này rồi sẽ biết độ hô răng của anh ấy. Miệng chị ấy thì ôi thôi, nước dãi nó cứ lũ lượt tuôn xuống trông buồn nôn luôn. Móng tay chị ấy dài ngoằng, đen thùi lùi như mấy bà yêu tinh trong phim ấy. Trên người thì lấm lấm lem lem nhìn sợ chết được. Vừa mới nhìn thấy, tôi liền chôn chân tại chỗ, mặt mày biến sắc Tí cầm trên tay mấy cái vỏ kẹo, sau đó nhặt đá dưới chân nhét vào rồi gói lại. Anh ấy dẫn tôi đi lướt qua chị kia rồi kêu tôi đứng yên đấy. Sau đó anh ấy quay lại, đưa mấy cục kẹo giả cho chị đấy. Tay chị đấy vừa cầm kẹo lên đã nghe anh Tí hô to "Chạy mau!"Tôi nghe thấy tiếng hô vội xoay người chạy bạt mạng. Chị kia hình như biết mình bị lừa nên giơ hai bộ móng vuốt dài ngoằng ra chạy đuổi theo hai người chúng tôi, vừa chạy vừa rên rỉ cái gì đấy nghe mà rợn cả tóc gáy. Tôi chạy trước, vậy mà sau đó anh Tí lại vụt lên chạy qua mặt tôi. Được một đoạn, tôi mệt quá mới đứng lại thở hồng hộc. Trời thì nắng gắt, mồ hôi mồ kê cứ thế tuôn ra như mưa, cổ họng khô đắng. Xoay người lại phía sau, tôi thấy cái chị kia đã chạy tới ngay sau lưng. Tôi vừa mệt vừa sợ, mặt méo xệch, mắt đỏ hoe bắt đầu rỉ nước."Còn đứng đó làm gì? Chạy mau đi con Ba Gang kia!"Anh Tí ở đằng trước hét lên gọi tôi. Nhưng tôi mệt quá rồi, chân nhấc không nổi nữa. Mà cái chị răng hô đen sì kia sắp chạy tới chỗ tôi, vậy là tôi bắt đầu mếu máo khóc "Anh ơi cứu em với. Huhu!"Tôi vừa khóc vừa nhìn anh Tí như cầu cứu. Thấy thế, anh ấy liền quay lại, túm cổ tay tôi lôi đi. Tôi bị anh Tí lôi đi, nước mắt giàn dụa, lem nhem hết cả khuôn mặt. Về tới cửa nhà, tôi vẫn còn cảm thấy sợ hãi, lại khóc to hơn. Anh Tí thấy tôi như thế hình như cũng thấy tội tội mới dỗ, đưa tay quẹt nước mắt cho tôi, còn kéo mấy cọng tóc đang bết dính trên mặt của tôi sang một bên, quẹt luôn mấy giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán tôi. Anh ấy chép miệng nhìn tôi nói "Thôi mày nín đi. Đã xấu rồi mà còn khóc lóc trông phát ớn. Nhìn chả khác gì con mụ lúc nãy."Tôi nghe thấy vậy thì càng khóc to hơn. Anh Tí chỉ biết lắc đầu nhìn tôi, sau đó chạy vào nhà. Lát sau đi ra, tôi thấy tay anh ấy cầm một nắm kẹo dẻo. Bóc ra một cục, anh ấy nhét luôn vào miệng tôi. Bị cục kẹo chặn trong miệng, tôi ngưng khóc, bặm môi ngậm cục kẹo một cách ngon lành."Cho mày hết đấy, đúng là cái đồ hăm ăn. Thôi đi về rửa mặt đi, trông phát ớn lên được."Bị anh Tí chê, mặt tôi lại méo xệch. Cầm mấy cục kẹo trên tay, tôi lủi thủi xoay người bước vào nhà.
download ban-linh-ngo download ban-son-yeu-vu-qua-gia download bao-boi-anh-xin-loi-vo-a-dung-l download bao-boi-sat-thu-cua-thien-long- download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-su download download boi-dao-nhi-tri_qu download but-ky-phan-cong-cua-nu-phu-ph download ca-thay-tim-din download cac-dai-lao-deu-sun download cam-bay-diu download cam-duong-quy download chang-cong-tuoc-dan download chang-re-phe-vat download chang-re-sieu-cap-wt2_chu download download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho-195 download chi-yeu-co-chap-cuong-cu download chien-than-ngay-tro download chin-tuoi-tieu-yeu-hau_qu download chong-doc-tai-cu-cuong-hon download chong-mu- download download co-vo download con-thien-tai-va-bo-to download cp-tui-du download cua-nham-ban-trai-duoc-cho download cuc-pham- download cuc-pham-tha download cuong-te- download cuu-vuc-k download da-vu-thuo download dao_quy download dau-la-dai-luc-trung-sinh-duong download download de-nhat-kiem-than-97 download de-nhat-lang-vuong-46 download den-chet-khong-tha download download dien-d download doc-chiem-vo-truoc-han-thieu-sung-t download doc-truyen-lay-chong-ba download doc-truyen-vo-nho- download dong-hoang-th download dong-phuong-nghe-thu download du-do-dai-luat-su-31 download dua-con-cua-ta download dung-truy-ta-khon download end-of-skys-line-phia-cuoi-chan download ga-cho-benh-kieu-ta-song-doi-c download download han-den-tu-ngoai-hanh download hoi-truong-em-ye download hon-nhan-ngot-ngao-ong-xa-sieu-cap-cung- download hong-hoang-ta-muon-lam-nh download hop-dong-h download hop-dong-hon-nhan-cua-tong-tai-cao download hu download huyet-thong-chi download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-cu download khieu-luong-tieu-suu-hon-t download khong- download kiem-ti download kiep-th download kinh-thien- download kinh-thien-kiem download lac-mat-co-dau-xun download lam-dai-ma-dau-bien-thanh-tieu-kha-ai_ch download lan-kha-k download lang-hau-t download lanh-cuc-ban download lao-ba-fan-hieu-biet-mot download lap-quoc-k download lay-nham-tong-tai-lay-nham-tong-tai-ha-nha download legendary-moonlight-sculptor-197527 download linh-kiem-ma-de-ma-linh-son download long-te-chi-ton download luan-hoi-nhac-vien- download luoi-dao- download magician-trong-the-gio download manh-me-con download mat-roi-xin-dung-tim download mat-roi-xin-dung-tim-74 download mat-the-duong-oa-ban-c download mat-troi-trong-tim download me-hiep-ky_qu download meo-toi-nuoi-deu-la download moi-ngay-ma-ton-benh-kieu-deu-tim-duong-chet-kiem-duon download moi-tinh-dau-bi-danh-cap-moi-tinh-dau- download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em-99 download nap-thiep- download nga-h download nghich-thien-chi-nu-ki download ngon-hi-thanh download ngot download nguoi-dan-ba-dep-va-gia-san-khong download nguoi-o-ben-tay-trai-cu download download nguyen-to-dai download nhan-t download nhan-tieu-thu-em-mai-la-nguoi- download nhung-nam-toi-lam-nguoi-can-thi-o-ngan- download nu-luu-manh-song-lai-ngoai- download nu-vuong-cua-tam-dai-thie download nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho download ong-bo-thieu-soa download phong-vu-thanh-tr download producer- download quan-thieu-doc-sung-thien-kim-kie download 1, quang-cao-ti download quyen-4-dai-lao-lai-muon download quyen-5-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-c download sai-phi-du download sau-khi-bi-moi-tinh-da download sau-khi-trong-sinh-toi-ga-cho-ke-tu-thu-cua-tr download sieu-cap-cung-chi download sieu-cap-g download sie download sieu-viet-tai-c download sinh-ton-trong-tan download so-uoc-luan download so-vuon download song-bao-tram- download song-cung- download strawberry-v download su-hap-dan-cua-tong download su-tra-thu-cua- download ta-la-vua-giac download ta-vuong-tuyet-sung-chinh-phi-doc-dia_quye download tam-tu-tham-men-anh-dun download tan-doc-luon download download t download thai-tu-qua-xau download than-dao-dan-ton download than-dao- download than-hao-tu-thi-dai-hoc-sau-bat download than-y- download than-y-vuong-phi-vuong-gia-t download thap-nien-70-nguoi-dan-ba download thich-ban-trong-mot-khoang-thoi-gian-gio download thien-dao-do-thu-quan download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-54 download thu-nhan-chi-co-sat-thu-xuyen download tien-m download tien-phap-da download tieu- download download tinh-cuoi-la-quan-h download tinh-dich-moi-ngay-deu-tro-nen- download tinh-ye download toi-thich-cau-ro download download tong-giam-doc-dao-hoa-xin-can-than-co-dau-xa-hoi-den-nuo download tong-tai-anh-s download tong-tai-ba-dao-that-tr download tong-tai-dai-nhan-the-luc-tot download tong-tai-ngoc-nghech-cua-n download tong-t download trao-lam-tinh-yeu download tro-ch download tro-ve download trong-sinh-chi-tieu-di-duong-tha download trong-sinh-phong-luu-th download trum-tai-nguye download trung-sinh-danh-mon-quan-quyen-nic download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_ download 1, truyen-ket-hon-nhanh-chong download tu-chan-noi-chuyen-phiem download tu-chan-noi-chuyen-phiem-q download tu-chan-noi-chuyen-phiem download tu-danh-dau-bat-dau-lam-tram-ty-dai download tu-la-vu- download tu-mac-hi_qu download tu-nhan-xinh-dep-cua-thua- download download van-co-than download van-da-chi download van-dao-long download van-dao-long-ho download vinh-hang-thanh download vinh-hang-thanh-vu download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download vo-thuong-sat- download vo-yeu-dung-hong-chay-thoat-co-dau-ga-thay-cua-lanh-th download vong-du-dai-t download vong-du-tu-da-quai-bat-dau-tien-hoa-thang- download vu-dong-can download vu-luyen-dien download vuong-bai-trieu-hoan-su- download xuyen-nhanh-my-nhan-c download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-thu-chi-dieu-hu download xuyen-vao-he-thong-khong-c download xuyen-viet-du-long-hi-phuong-thien-tai-tieu-vuo download yeu-em-giua-bien- download download yeu-mot-nguoi-no- download yeu-trong download yunjae-fanfic-ngu download
Đừng để anh nắm đầu mày xách về ~~~~~~ Tiếng trống tan học vang lên làm tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh nhưng không có ai cả. Anh Tí đi đâu mất rồi, chắc anh ấy bỏ tôi đi về trước rồi. Buồn thật đấy, sao không gọi tôi dậy rồi về chung? Lâu lắm rồi hai chúng tôi mới nói chuyện lại mà. Tôi lồm cồm ngồi dậy day day cái đầu. Chắc là ngủ ngày nên thấy hơi ong ong. Sau đó bò xuống khỏi giường định đi lên lớp lấy cặp để về thì thấy anh Tí xuất hiện. Tay anh ấy đang cầm cặp của tôi. Thì ra không phải bỏ tôi đi về trước mà lên lấy cặp cho tôi. Tôi lại thấy cảm động rồi. "Này, anh sợ mày mò lên đấy lại ngất đi. Mất công anh lại phải giơ chân đá mày xuống đây." Nói xong câu đấy, anh Tí ấn cái cặp vào tay tôi rồi xoay người đi về trước. Tôi đứng ngơ ra một lúc rồi cũng lẽo đẽo đi theo sau. Đùa chứ, lâu lắm rồi mới được về chung, phải tranh thủ mới được. Cả đoạn đường về, bọn tôi chẳng nói câu nào. Thực ra thì tôi muốn nói chuyện với anh ý lắm, nhưng anh ý đi cách tôi xa một đoạn nên không nói chuyện được. Tay tôi đau, cả bụng vẫn đau nên đi hơi chậm một chút. Lát sau anh Tí đã đi cách tôi một đoạn xa hơn. Tôi muốn chạy theo lắm nhưng khổ, chạy được mấy bước bụng lại đau nên thôi, cúi đầu lủi thủi đi tít đằng sau. "Sao mày đi chậm thế con lợn kia? Đúng là chỉ biết ăn với ngủ là nhanh." Tôi chẳng nói gì, cứ cắm đầu đi. Bụng tôi lại đau, không biết bị gì, có khi nào tôi sắp chết rồi không? Mặt tôi méo xệch, còn gì đau khổ hơn chuyện này nữa hả trời, tôi còn yêu đời lắm, không muốn xuống hoàng tuyền sớm vậy đâu. Đột nhiên, cặp tôi bị anh Tí giật phăng lấy. Tôi nhất thời ngạc nhiên ngẩng mặt lên thì thấy anh Tí đang đứng ngay trước mặt. Nãy giờ cứ cắm mặt xuống đất đi nên không biết anh ấy đứng đợi tôi. Tôi vui chết đi được. "Có cái cặp cũng cầm không xong. Anh không hiểu rốt cuộc ngoài ăn với ngủ thì mày còn làm được gì nữa?" "...." Những lúc thế này, tôi biết tốt nhất tôi nên im mồm lại. Có nói nữa thì dù đúng cũng thành sai, khỏi nói gì cho lành. Anh ấy cau có nhìn tôi phát xong ôm cả cặp tôi đi trước. Tôi phải bước thật nhanh cho kịp anh Tí. Đi bộ mà cứ như chạy luôn. Hôm sau đi học, mới lú đầu ra khỏi cửa đã nhìn thấy anh Tí đang dựa lưng bên tường chờ tôi như mọi khi. Quả thật là càng ngày anh ấy càng đẹp trai ra. Năm nay mới học lớp tám mà trông anh ấy đã ra dáng một thiếu niên phong độ rồi. Chắc là giống như lũ con gái trong lớp hay nói, anh ấy có tố chất của "soái ca" nên phát triển nhanh hơn bình thường. Thật đấy, tôi không nói láo đâu. Cứ thử nhìn mấy thằng khác trong lớp tôi mà so sánh xem. Giồi ôi đứa nào nữa nấy vẫn còn như đứa con nít lên ba. Nhất là thằng Bống với thằng Sún. Ôi thôi hai thằng đấy thì khỏi nói, cứ như hai con mẹ bán cá bán mắm ngoài chợ ấy. Mũi còn chùi không sạch nữa mà. Được mỗi thằng Khánh. Thằng Khánh so với anh Tí cũng ngang ngửa. Có điều vì anh Tí là người tôi thích nên tôi tự chấm cho anh Tí đẹp trai hơn. Với lại trong mắt tôi, anh Tí cũng đẹp trai hơn mà. Thằng Khánh á? Chỉ là hạt cát trên sa mạc thôi.
mày không đi anh vác mày đi